vn en

Mẹ đã sai

Thích
Thích: 0
Cập nhật: 25/06/2015

Nhìn con nằm thiêm thiếp trên giường bệnh, lồng ngực chi chít dây nhợ, tay chân gầy khẳng khiu, mẹ xót xa lòng. Cứ mở mắt, con lại nằng nặc đòi về nhà để ôn bài cho kịp kỳ thi.

banner tin

Mẹ bảo con cứ yên tâm dưỡng bệnh, không cần phải lo lắng gì cả nhưng con luôn trong tâm trạng hốt hoảng, thều thào: “Con như thế này, chắc mẹ buồn lắm, ước mơ của mẹ không bao giờ thành hiện thực cả”. Nghe con nói, nước mắt mẹ trào ra, tất cả là do mẹ đã ép con học quá nhiều. Mẹ không nhận ra đứa con yếu ớt của mình phải gồng gánh trách nhiệm nặng nề, áp lực khiến con ngã quỵ trước kỳ thi chỉ đúng mười ngày. 

Mọi chuyện bắt đầu từ lúc anh Hai thi hỏng trường chuyên, ba năm học phổ thông lay lắt rồi rớt tiếp đại học. Mẹ chán nản, cảm thấy mình không thể định hướng được cho anh con một lối đi đúng đắn. Anh Hai tính tình mạnh mẽ, chẳng bao giờ chịu sự sắp đặt của mẹ, thích gì làm nấy. Mẹ còn nhớ, trong kỳ thi vào trường chuyên năm ấy, anh con đã ngủ trong phòng thi và không làm bài như một cách để phản đối sự ép buộc của mẹ.

 
Ảnh minh họa. 

Mẹ thất vọng ở anh Hai bao nhiêu thì dồn bấy nhiêu hy vọng vào con. Những lúc anh Hai quậy phá làm mẹ đau đầu, con thường an ủi mẹ. Con hứa sẽ thay anh thực hiện mong muốn có con học trường chuyện của mẹ. Con là đứa trẻ nhạy cảm, khá tâm lý, gần như con thấu hiểu nỗi lòng của mẹ từ rất sớm. Trong học tập, con chưa một lần để mẹ phải phiền lòng dẫu mẹ biết, sức học của con có hạn.

Kỳ thi vào trường chuyên lần này như rút cạn sức lực của con, mẹ nhìn thấy nhưng không hề can ngăn con giảm bớt việc học mà còn khuyến khích bằng nhiều cách. Trong suy nghĩ ích kỷ của mẹ, khát khao được mở mày mở mặt với bạn bè đồng nghiệp quá lớn. Cuối học kỳ hai lớp chín, hơn hai lần con bị xỉu trên lớp vì suy nhược. Mẹ vội vàng tẩm bổ cho con nhưng chẳng mấy khả quan.

Mới đây thôi, khi dọn áo quần cho con nhập viện, mẹ phát hiện ra con không hề ăn uống đồ mẹ mua mà giấu tất cả trong tủ. Con kiệt sức nhưng vẫn đến lớp luyện thi, cố gắng nở nụ cười khi thấy mẹ đến đón. Biết con là đứa hay suy nghĩ, mẹ thường bóng gió xa xôi để tăng thêm lòng quyết tâm cho con, rằng: “Đời mẹ chỉ có một mong ước đó thôi, chỉ có con mới làm được, mẹ biết con thương mẹ lắm”. Có lẽ, những câu nói đó có sức nặng gấp vạn lần lời dọa nạt đối với tâm hồn đa cảm của con.

Mẹ đã sai thật rồi con à! Chính lối áp đặt, yêu cầu cao của mẹ làm anh Hai con trở nên bướng bỉnh, khó bảo, luôn tìm cách chống lại mẹ. Giờ đến lượt con, mẹ đã ép con thi chỉ để thỏa mãn tính sĩ diện hảo của mình. Giá như mẹ biết dừng lại, khi vô tình nghe con nói chuyện với bà ngoại: "Con thích học trường thường hơn, vừa với sức của con, con thi trường chuyên chỉ vì mẹ muốn thế". Nếu được quay lại, mẹ sẽ lắng nghe tâm tư nguyện vọng của con chứ không nhất nhất bắt con theo ý mình.

Giờ đây, mẹ không cần con học trường chuyên lớp chọn, chỉ cần con mẹ khỏe lại và sống vui tươi là đủ…

St (Tr.)

Tin cùng chuyên mục