vn en

Món quà sự sống

Thích
Thích: 0
Cập nhật: 13/10/2015

Có những việc làm tốt được nhiều người biết đến thật đáng ca ngợi. Song, có nhiều việc làm thật giản dị, lặng thầm, nhưng đủ để sưởi ấm cả một tâm hồn. Những người thầy thuốc của Bệnh viện Nhi Đồng 2, TPHCM  với cái tên “bác sĩ cho chữ”, họ không chỉ chữa trị bệnh mà còn gieo những con chữ cho các em cùng mang căn bệnh hiểm nghèo suy thận mãn mà hằng ngày phải chạy thận để duy trì sự sống nhỏ nhoi.

banner tin

Tấm lòng lương y

Chúng tôi đến lớp đúng vào giờ học tiếng việt, cô giáo Nguyễn Thị Rành, chuyên viên trị liệu ngôn ngữ cho bệnh nhi, đang hướng dẫn cho các em tập đọc. Những tiếng đọc ê a yếu ớt vang lên trong căn phòng nhỏ chừng 20 m2, chỉ đủ để 10 chiếc bàn học. Thấy chúng tôi, các em đứng lên, khoanh tay lễ phép chào. Không giống như bao lớp học khác, trước mắt chúng tôi là những em “học sinh” với thân hình gầy còm, khuôn mặt sưng húp lộ vẻ mệt mỏi, nước da đen sạm và tái nhợt vì phải chạy thận lâu năm, hai cánh tay đầy những vết sẹo vì mũi kim tiêm, không cặp sách, quần áo đồng phục ổn định như các bạn học sinh đồng trang lứa, nhưng các em lại cùng mang trong mình một căn bệnh hiểm nghèo…!

Gặp cô Lê Thị Đào, Cử nhân Vật lý trị liệu tại BV Nhi đồng 2, chia sẻ: “Trong một lần sang Pháp, tình cờ tôi thấy một người Thầy đến từng giường bệnh các bệnh nhi thăm hỏi, trò chuyện, vui chơi cùng các em, nhìn nụ cười rạng rỡ trên môi của trẻ, khiến tôi xúc động và ấp ủ ước mơ sẽ mở một lớp học tình thương cho các bệnh nhi của mình. Khi về bệnh viện, thấy các em ở khoa phỏng, do bị tai nạn… phải nghỉ học giữa chừng, hầu hết trên các giường bệnh của các em đều có nhiều tập sách. Xót xa khi chứng kiến các em tại đây chỉ quanh quẩn trong phòng, vì bi quan, mặc cảm về bệnh tật, không được đến trường, phải chạy thận nhiều năm, lại thêm nỗi đau thể xác dày xé từng ngày, sự tuyệt vọng đeo bám tinh thần khiến các em luôn sống thu mình, khép kín”.

Cảm thông cho hoàn cảnh đáng thương các em, cô Đào quyết định xin phép ban Giám đốc bệnh viện cho mở lớp học miễn phí giúp các bệnh nhi lấy lại tinh thần và con chữ. Thế là, sau thời gian đến từng phòng bệnh gặp trực tiếp, vận động các em tới lớp. Đầu năm 2009 lớp học tình thương do cô Đào phụ trách đã được khai giảng, lớp học chủ yếu dạy cho các em cấp một với hai môn chính là toán và tiếng việt. Ngoài ra, khi mở lớp học này cô đã xin Ban giám đốc bệnh viện để cô Phạm Thị Rành trực tiếp đứng lớp. Trước đây cô là giáo viên sư phạm, có bằng cử nhân giáo dục đặc biệt. “Qua nhiều lần kiểm tra, theo dõi thấy các em học ngày càng tiến bộ và sức khỏe cũng đã khá hơn, tinh thần các em thoải mái, sức sống dường như đang dần trở lại trên những gương mặt non nớt, thơ ngây. Những nụ cười, niềm vui của các em chính là động lực để chúng tôi quyết tâm duy trì thật tốt lớp học tình thương, và đó cũng là niềm hạnh phúc không thể nói nên lời!” Cô Rành xúc động chia sẻ.

Nỗi niềm thầy - trò

Đã hơn 2 năm nay, dù hai mắt đã mờ, dường như không thể thấy rõ, nhưng cậu bé Võ Văn Lộc, 10 tuổi, với gương mặt tươi tắn, ngày nào cũng đòi mẹ đưa đến lớp. Từ cái ngày cách đây 6 năm khi cha mẹ của bé cầm số tiền bán nhà ít ỏi đưa con chạy chữa khắp nơi. Sau mỗi buổi học, bé Lộc luôn hào hứng kể cho mẹ nghe những câu chuyện trên lớp, khiến nỗi nhọc nhằn của người mẹ một mình chăm con lây lất ở các hành lang bệnh viện, nỗi vất vả của người cha ngày ngày làm thuê kiếm tiền chữa trị cho con như vơi đi phần nào.

Cũng như bé Lộc, hàng ngày có biết bao học trò như Lộc vẫn cố gắng đến lớp để quên đi sự đau đớn do căn bệnh quái ác hành hạ. Ngoài thời gian dạy ngôn ngữ cho các bệnh nhi khác, thời gian còn lại cô giáo Rành dành cho lớp học đặc biệt này. Ban đầu phải mất nhiều thời gian, vì phải kiểm tra kiến thức của mỗi em và tìm cách giảng dạy kiến thức phù hợp với khả năng mỗi bé. Lâu dần thành quen, các em đã có thể tự giác học, đến lớp đúng giờ, quét dọn lớp, chỗ nào chưa hiểu thì hỏi cô. Không chỉ dạy đọc, dạy viết mà các cô còn kiêm luôn nhiệm vụ cao cả hơn, là trở thành người mẹ tinh thần của các em.

Nhiều năm gắn bó với lớp học tình thương này, cô Rành sợ nhất là sự chia ly. Có không ít em chỉ học một buổi hoặc một tuần rồi không thấy đến nữa, đến khi nghe các trò chạy đến báo, mới biết em đã mất. Trong số đó có những học trò mà cô rất quý. Cô xúc động kể: “Hôm đó, tôi đến lớp không thấy ai, chỉ có mỗi bé Phô chờ tôi suốt mấy tiếng, tôi hỏi em: “Các bạn đâu hết rồi con?” Bé trả lời: “Có mấy bạn chạy thận, các bạn còn lại mệt quá nên xin nghỉ rồi”. Hai cô trò ngồi lại tâm sự với nhau, những câu chuyện quanh nồi cơm được nấu từ những nắm gạo tẻ trộn với khoai lang, khoai mì ăn qua cơn đói, hay những mùa mưa lũ nước tràn vào nhà, rồi tới việc vui chơi với bạn bè… những kỷ niệm ấy được nhặt nhạnh trong mớ ký ức lộn xộn của tuổi thơ các em, nay được bao bọc bởi những bức tường bệnh viện, hay những cơn đau kéo dài… nhưng đến hôm sau, tôi vào lớp, thấy chỉ có vài em, tôi bàng hoàng khi bất ngờ nghe các em thông báo: “Cô ơi, anh Phô chết rồi!, tối hôm qua lúc 9 giờ anh kêu mệt, vô cấp cứu rồi anh đi luôn… sự ra đi của cậu học trò nhỏ làm tôi hụt hẫng vô cùng”.

Có những em đã quá tuổi phải chuyển sang bệnh viện người lớn để tiếp tục chạy thận, các em đi nhưng chỉ để lại bức thư viết vội dang dở, nghẹn ngào… là những con chữ lớn lên từ tình thương yêu của lớp học đặc biệt được kẹp trong cuốn tập đặt sẵn trên bàn.

Bên cạnh những buồn đau, mất mát cũng có những niềm vui nho nhỏ, hay chỉ là tình thương ấm áp cô trò dành cho nhau, các em ở đây hầu như gia đình đều có hoàn cảnh khó khăn, phải sống nhờ vào các hành lang bệnh viện, sự giúp đỡ của các mạnh thường quân, hay từ những bữa cơm chay từ thiện... Đặc biệt hơn cả, các em trong lớp học này rất yêu thương và đùm bọc nhau. Nhiều khi có đoàn từ thiện nào cho quà, các em đều nhớ đến nhau. “Từ lúc nào mình trở thành một người kỳ lắm, hay đi xin xỏ quà cho các em. Điều gì có thể làm các con vui tôi sẽ làm”, cô Rành trần tình. Nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt phúc hậu của cô, tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc thật nhẹ nhàng, bình dị nhưng cũng thật chan chứa yêu thương.

Trên tường lớp học treo nhiều bức vẽ thơ ngây của các em về một gia đình đầm ấm, con đường đến trường đầy hoa, cùng bạn cười đùa vui chơi, bầu trời xanh với cánh chim tung cánh… Tất cả như chứa đựng khát vọng tương lai được các em gửi gắm vào mỗi bức vẽ. Những ước mơ bình dị ấy tưởng chừng thật dễ dàng nhưng với những bệnh nhi ở lớp học tình thương này sao quá đỗi mong manh!

Thiên Trang

Tin cùng chuyên mục