vn en

MC Thanh Thảo: Con bướng phải đánh

Thích
Thích: 0
Cập nhật: 03/10/2012

Con bướng quá thì cũng phải dùng đến roi. Chiều con quá, khó dạy lắm!

MC Thanh Thảo tiếp tôi trong căn nhà mới xây tại quận 7. Đây là món quà cô tặng ba mẹ nhưng cũng là tổ ấm thứ hai của mình, vì đa số thời gian, gia đình Thảo ở đây, chỉ cuối tuần mới về nhà mình.

Màu chủ đạo của căn nhà là màu trắng, còn nội thất là những màu trung tính và có nhiều công năng để tận dụng, giúp ngôi nhà thoáng đãng và rộng rãi hơn. 

Riêng phòng bếp được chăm chút nhiều nhất và có diện tích rộng nhất vì Thanh Thảo luôn muốn chuẩn bị những món ăn ngon cho ông xã và con gái Thảo Chi – biệt danh là bé Dâu.

- Một ngày rảnh rỗi, Thanh Thảo thường làm gì?

Hôm nay là một ngày hiếm hoi tôi ở nhà đấy. Tôi thường dọn dẹp đồ chơi và sắp xếp quần áo cho con. Sau đó, sẽ xuống bếp làm các loại bánh như flan, bông lan hoặc nấu các món mặn cho con thích như nui xào, canh bún. Bé Dâu chỉ thích ăn bánh của mẹ làm thôi.

- Sở thích nấu ăn có từ bao giờ, trước hay sau khi chị lấy chồng?

Mẹ tôi thích và nấu được nhiều món nên có lẽ tôi chịu ảnh hưởng từ mẹ. Ngày nhỏ, mỗi khi mẹ làm bánh hay món ăn đặc biệt, tôi thích được phụ mẹ và xem cách mẹ chế biến thế nào. 

Ở nhà, tôi luôn trang bị đủ các loại bột. Ngày lễ tết, cả nhà quây quần nấu ăn, cảm giác thật ấm cúng!

- Mọi người đều nhìn thấy sự rạng ngời hạnh phúc hiện lên qua ánh mắt, nụ cười của chị. Sự nghiệp và gia đình hạnh phúc, chị còn mong muốn gì không?

Tôi mãn nguyện với những gì mình đang có. Tuy nhiên, cuộc sống thì luôn luôn phải phấn đấu và tôi đang cố gắng vun đắp tổ ấm gia đình của mình hàng ngày.

- Chị có bí quyết gì để vợ chồng luôn nồng ấm?

Không có gì đặc biệt đâu. Vợ chồng tôi cũng có lúc khua chén, khua muỗng như những người khác, có điều “sau cơn mưa trời lại sáng”. Trước đây, mỗi khi vợ chồng khúc mắc, tôi đều im lặng, không nói, nhưng sau đó, thấy như thế thật không ổn.

Vì thế, chúng tôi thống nhất có khúc mắc thì phải trải lòng, khi nói ra thì phải biết lắng nghe nhau. Chỉ có sự chia sẻ mới giúp giải quyết mâu thuẫn tốt hơn. Vợ chồng tôi không bao giờ giận nhau quá 2 – 3 ngày.

Ông xã tôi vui tính, không để bụng nhiều thứ. Nếu mình không hài lòng điều gì, góp ý là ông xã thay đổi liền. Nếu không bận việc, vợ chồng tôi thường hẹn nhau đi ăn trưa. Hẹn hò cũng là cách để hâm nóng tình cảm.

- Anh ấy có chia sẻ việc nhà và chăm con với chị không?

Việc nhà thì đã có người giúp việc nên mọi sự tập trung của chúng tôi chỉ dành cho con gái. Anh là người chăm chỉ và rất thương con. Mỗi khi tôi đi quay ở tỉnh, anh sẽ thay tôi cho con ăn. Bé Dâu ăn uống rất khó nhưng anh kiên trì lắm.

- Bé Dâu đã lớn rồi. Khi nào chị sẽ sinh thêm em bé đây?

Theo kế hoạch thì khi Dâu 4 tuổi, tôi sẽ sinh thêm. Bây giờ, Dâu đã 32 tháng, thời gian đó cũng sắp tới rồi. Tôi cũng đang hồi hộp đây.

- Theo Thảo, khi chăm con, quan trọng nhất là điều gì?

Tôi nghĩ, sức khỏe và tinh thần là quan trọng nhất. Sức khỏe thì mình tăng cường cho bé bằng dinh dưỡng và vệ sinh hợp lý, còn tinh thần thì cần phải có sự quan tâm và lắng nghe trẻ.

Bây giờ, bé còn nhỏ, không biết được hoàn cảnh của nhà mình như thế nào nên tôi thường thỏ thẻ với con: “Ba mẹ phải đi làm rất vất vả thì người ta mới phát lương, mới có tiền mua gạo, mua sữa cho con. Nếu con không ngoan, ba mẹ không đi làm, sẽ không có gạo ăn”. 

Nói chung, tôi truyền bá cho bé tư tưởng: phải lao động và vất vả mới kiếm được tiền. Vì thế, đi đâu, thấy đồ đẹp, bé Dâu không dám đòi mà nói: “Chừng nào nhà mình có tiền, mẹ mua cho con nhé!”. Đi siêu thị, Dâu thích vào chỗ có nhiều gấu bông, đồ chơi nhưng chơi xong, quay ra cám ơn cô nhân viên chứ không đòi.

- Đã khi nào chị phải dùng đến roi cho cô bé cá tính và hơi lười ăn như Dâu chưa?

Bé bướng quá thì cũng phải dùng đến đòn roi chứ! Tuy nhiên chỉ là đét một cái vào mông thôi. Ông xã tôi thì chiều con hơn. Chiều quá thì cũng khó dạy con lắm. Tôi nghiêm khắc với con.

- Xem ra, bé rất nghe lời mẹ. Chị là người dạy con chính trong nhà đúng không?

Đúng thế. Mẹ bao giờ cũng gần con hơn nên phải chỉ bảo con nhiều hơn. Từ nhỏ, tôi đã dạy con biết yêu thương và giúp đỡ những người xung quanh. Tôi thường dạy con bài hát: “Con nên giúp các bạn không may. Từng ngày lòng con sướng vui đong đầy”. 

Tôi hát cho con khi bé chỉ mới 7 – 8 tháng thôi. Khi lớn và biết hơn, bé đã hỏi mẹ rằng: “bạn không may mắn là bạn như thế nào?”. Đến bây giờ, nếu bộ quần áo nào không thích bé Dâu sẽ bảo mẹ mang cho các bạn không may mắn. 

Tiền để trong heo đất, Dâu cũng bảo để dành mua quà cho các bạn. Hỏi con muốn mua gì thì bé bảo: “Mua mền cho các bạn vì các bạn không có nhà, tối các bạn lạnh lắm”. Tôi nghĩ, dạy con từng chút và từ nhỏ thì bé sẽ thấm rất nhanh.

Cảm ơn những chia sẻ của Thanh Thảo!

Theo Eva

Tin cùng chuyên mục