vn en

Vì mẹ là chốn bình yên của con

Thích
Thích: 0
Cập nhật: 18/10/2012

Giữa những xô bồ, vội vã của cuộc sống, mẹ vẫn ở đó cho con vòng tay ấm áp, cho con chỗ dựa mỗi khi con mệt mỏi. Thỉnh thoảng con lại thèm nghe mẹ kể về những chuyện ngày xưa khi con còn thật bé.

Con học hành vất vả, mẹ cũng mệt mỏi thức đêm cùng con.

Con vùng vằng vì không được ngủ nướng trong khi mẹ đã thức dậy từ bao giờ để chuẩn bị món ăn sáng.

Con tức tối khi mẹ không mua cho món đồ chơi con thích nhưng đâu biết rằng mẹ vẫn còn đó bao nỗi bộn bề trong cuộc sống.

Con buồn bực vẩn vơ rồi gắt gỏng khi mẹ hỏi chuyện trường lớp nhưng có đâu nhận ra mỗi ngày mẹ mong chờ biết mấy đến buổi chiều con đi học về.

Con trả lời mẹ trống không mà không nhận ra buổi tối nằm ngủ mẹ buồn biết mấy.

Con giận dỗi vô cớ nhưng vẫn tiếc một lời xin lỗi. Ngày hôm sau mẹ là người làm hòa trước và con lại coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Con nhăn nhó khi mẹ đến đón trễ vài phút nhưng quên rằng có những lúc mẹ đứng ngoài mưa chờ con không kể thời gian.

Con cằn nhằn sao mẹ nghe mãi “nhạc sến” nhưng mẹ chưa bao giờ phàn nàn nhạc con nghe quá ồn ào.

Con thấy phiền phức vì mẹ cứ gọi điện suốt khi con đi chơi với bạn mà không buồn nghĩ rằng đó chính vì mẹ lo lắng cho con.

Con phát chán vì mẹ cứ bảo hết mặc áo ấm lại đến đội nón khi trời lạnh nhưng những lúc con bệnh, mẹ đã săn sóc con suốt đêm.

Con thấy bất công sao mẹ cứ bảo con phải học nhưng khi con bị điểm kém, mẹ chỉ nhẹ nhàng động viên con mà không một lời la mắng.

Con giận điên người vì  suốt ngày mẹ toàn chê con không gọn gàng, ngăn nắp thế rồi hôm sau, chính mẹ là người giúp con sắp xếp lại căn phòng.

Con tức phát khóc khi mẹ la mắng con trước mặt người lạ khi con làm sai nhưng nhờ vậy mà sau này, lúc không có mẹ bên cạnh, con không còn phạm phải sai lầm tương tự nữa.

Con lúc nào cũng bảo mình đã lớn khôn nhưng đối với mẹ, con vẫn chỉ là một đứa trẻ. Con vô tư, mơ mộng, ham chơi, ham ngủ chính vì bên con vẫn còn có mẹ. Giữa những xô bồ, vội vã của cuộc sống, mẹ vẫn ở đó cho con vòng tay ấm áp, cho con chỗ dựa mỗi khi con mệt mỏi. Thỉnh thoảng con lại thèm nghe mẹ kể về những chuyện ngày xưa khi con còn thật bé.

Vẫn là những chuyện con hay bệnh luôn, hay quấy khóc, hay nhõng nhẽo nhưng sao con lại cảm thấy trong đôi mắt mẹ luôn ánh lên niềm hạnh phúc vô bờ. Không biết tự bao giờ, sau một ngày học tập mệt mỏi, con chỉ muốn về nhà thật nhanh để gặp mẹ. Có khi là một món ăn ngon, có khi là câu cằn nhằn quen thuộc nào đó của mẹ nhưng bấy nhiêu thôi cũng đủ làm con bé lại, đơn giản vì mẹ chính là chốn bình yên của con.

Theo TN

Tin cùng chuyên mục