vn en

Cho mẹ xin lỗi…

Thích
Thích: 0
Cập nhật: 14/01/2013

Nhà chị Hòa cất lại, gia đình chị dọn về nhà mẹ chị ở tạm. Nhà mẹ chị xưa nay rộng rãi thế mà giờ trở nên chật chội “không có ngõ cựa”, lớp vì đồ đạc dọn đến, lớp thêm bọn trẻ hay đùa giỡn, bày bừa. Mẹ chị Hòa già nên thích yên tĩnh, tánh bà lại hơi khó.

Từ ngày có gia đình chị dọn về, nếp sinh hoạt của bà bị đảo lộn. Là chủ một căn nhà thoáng đãng, muốn làm gì thì làm, đi đâu thì đi, giờ không gian của bà co cụm lại chỉ còn chiếc giường. Bàn ghế, giường tủ, sách, vở, báo chí... của gia đình chị Hòa chiếm gần hết căn nhà. Thêm nữa, bà muốn đi đâu cũng không được vì thằng con nhỏ của chị Hòa học lớp một buổi sáng, buổi chiều ở nhà, phải có người trông chừng.

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Ở nhà bà ngoại nhưng các con chị Hòa quen tánh tự do, chơi đùa, học hành thoải mái như ở nhà mình. Mấy chậu cây kiểng của bà ngoài sân, suốt ngày tụi trẻ chơi trốn tìm quanh đó, hết níu rồi trốn làm cây bị “te tua” lá đường lá, cây đường cây... Mẹ chị Hòa xót cây cảnh, la cháu cả ngày. Đây là thiếu sót của chị Hòa đã không dạy cho các con khuôn phép khi ở nhà người khác. Mỗi ngày đi làm về, chị Hòa lại nghe mẹ mách tội mấy đứa nhỏ ở nhà phá phách. Vừa lo chuyện cất nhà, vừa mệt mỏi vì công việc cơ quan chị Hòa đâm cáu gắt, la mắng thêm các con khiến không gian đã chật chội, càng thêm bức bối.

Buổi tối trời mưa, chị Hòa vừa giặt xong một thau đồ bước lên nhà trên thì đèn vụt tắt, do nắp cầu chì ổ cắm điện tự dưng bị rớt ra. May sao, chị vớ phải cái điện thoại đồ chơi của thằng con nhỏ trên kệ sách, dùng nó ấn nắp cầu chì vào. Đèn sáng, thằng cu con nhìn thấy cái điện thoại mà lâu nay cứ ngỡ là mất vội chộp lấy để chơi. Mẹ chị Hòa thấy vậy la chị: “Tao đã giấu nó rồi mà giờ mày lại lôi ra, điếc đầu, điếc óc, không ai chịu nổi ...”. Đã vậy, thằng bé còn cầm lấy điện thoại bấm lia lịa, những âm thanh thi nhau phát ra ầm ỉ. Mẹ chị Hòa bực quá, lại la: “Chiều con cho cố, mai mốt hư hết cả đám. Ở nhà người khác mà không khuôn phép, ý tứ gì hết, có con không biết dạy... Người già cần chút yên tĩnh mà suốt ngày hết chạy ồn ào đến ti-vi, rồi giờ thì điện tử...”.

Mệt mỏi quá, chị Hòa đổ quạu, bước đến, giằng lấy đồ chơi trong tay con quẳng mạnh ra sân. Cái điện thoại vừa mới reo, phát ra những ánh đèn xanh đỏ vui mắt giờ vỡ làm đôi, nắp văng một đường, pin văng một nẻo. Thằng bé bị bất ngờ, ngớ ra một lúc rồi òa khóc. Chị Hòa vẫn chưa nguôi cơn bực tức, nghiến răng, lôi thằng bé ra nhà sau.Thằng bé thấy mẹ nổi cơn tam bành, sợ quá, vừa đi theo mẹ vừa khóc ri rỉ. Mẹ chị Hòa lẳng lặng vào giường nằm, bà vừa giận con gái, vừa thấy hối hận, tội nghiệp thằng cháu nhỏ...

Ảnh minh họa. Nguồn: Internet

Chị Hòa còn nghiến răng với thằng bé một lúc lâu nữa, hai mẹ con mới ngồi vào bàn học. Lúc đọc chính tả cho con viết, nhìn bàn tay trắng hồng nho nhỏ với cây bút chì trong tay đưa lên, đưa xuống những nét nắn nót thật đẹp, chị Hòa bỗng thấy hối hận khôn tả. Phải chi lúc đó chị kềm được cơn nóng giận, nhẹ nhàng bảo con đưa món đồ chơi cho mẹ cất để bà ngoại yên tĩnh ngày mai hãy chơi, đàng này chị đã quá vội vàng.... Thằng bé mất đi một món đồ chơi, mai mốt nó sẽ năn nỉ bố mua lại, vừa tốn tiền, vừa tạo trong đầu thằng bé hình ảnh không hay là mẹ đã ném vỡ tan đồ chơi của nó một cách rất thô lỗ.

 

Chị lấy tay xoa đầu thằng bé làm nó đang cắm cúi viết ngạc nhiên ngước lên nhìn: “Sao mẹ xoa đầu con?” Chị Hòa mỉm cười: “Mẹ thương con quá, cho mẹ xin lỗi ...”. Thằng bé mới học lớp một không hiểu mẹ xin lỗi nó điều gì. Nó đã quên mất món đồ chơi từ lúc ngồi vào bàn học rồi.

Theo Phụ nữ online

 

Tin cùng chuyên mục